Cái chết của bản thể cũ

Updated: Oct 9



Chúng ta thường sợ từ "chết" với ý nghĩa đầy bi quan, rời bỏ những gì đang tràn đầy sức sống và về một nơi lạnh lẽo cô độc, để lại bao nhiêu tình cảm và dự định tươi đẹp, bao con người đang vì ta mà sống và yêu thương.


Thế bạn có từng nghĩ gần hơn đến một "cái chết của bản thể cũ" chưa? Khi mà vượt qua  một vài bỉ cực nào đó bạn giác ngộ được điểm chân lý mà trước đây vì vài màn che tâm trí vô hình, bạn không thể nhận ra được chân tướng của nó? Đó là một sự vỡ oà cảm xúc và xả bỏ được những bí bách trong lòng bao nhiêu thời gian qua. 


Tôi được biết rằng mình không lạc giữa đám đông khi càng có những anh-chị-em mong ước cho sự giác ngộ và giải thoát trong cuộc sống... như một nhu cầu vượt lên trên thời cuộc, càng lúc càng sôi sục. Sự sống biến đổi quá nhanh đến không kịp thích nghi, hết những đe doạ này đến nỗi ám ảnh kia. Với những tâm hồn nhạy cảm trước sóng gió và nỗi đau, có lẽ sẽ là những thử thách lớn bạn có nghĩ vậy không? 


Mạn phép góp vào dòng chảy suy tư nghiền ngẫm của bạn một vài ý về "cái chết của bản thể cũ", thời khắc giao thoa giữa cũ và mới, để rồi sau đó là một "phiên bản mới được nâng cấp hoàn thiện hơn" xuất hiện trị vì tâm trí bạn. Bạn sống với một hệ niềm tin trưởng thành hơn, độ lượng và nhẹ nhàng hơn. Điều đó cũng đồng nghĩa cái chết của bản thể cũ này có thể sẽ xảy ra nhiều lần, như khi một chiếc ứng dụng được nâng cấp phiên bản hoàn thiện của nó sau mỗi một thời gian nhất định.


Trước tiên hết, với tôi cái-chết-của-bản-thể-cũ là sự từ bỏ gánh nặng và cố chấp cũ kỹ, có khi là những ràng buộc từ thô đến tinh tế, một vài thói tật xấu xí làm suy kém ý nghĩa sống; nỗi đau từ một mối quan hệ không lành mạnh; sự tù túng trong những trói buộc tổn thương tâm hồn tuổi thơ nào đó; hay thậm chí ảnh hưởng của bệnh tật lên trên cơ thể yếu ớt và những cơn thập tử nhất sinh... Sau đêm tối luôn là ngày rực rỡ, nhẹ tênh của tâm hồn, dẫu biết rằng tương lai sẽ cần đối diện thêm những bóng tối mới.


Cái-chết-của-bản-thể-cũ là ta sẵn sàng chấp nhận và quên sạch đi điều cũ, nếu có nhìn lại thì hẳn là một trải nghiệm tuyệt vời mà nhờ đó có mình ngày hôm nay. Trong tâm trí, thế giới nội tâm cũ ấy đã chết còn lại một thế giới mới quang đãng và mạnh mẽ. Như cô gái sau khi chia tay vì người yêu phản bội mình, sau một thời gian vết thương trong tim đã tạm lành, nhìn lại và thốt lên rằng "tôi ngày xưa ngờ nghệch ấy đã chết!". Chúng mình chỉ có thể sống trọn vẹn với cuộc đời mới khi xem quá khứ như một người bạn ngọt ngào, mỉm cười 'chào thân ái' và không còn chút gợn sóng buồn bã, đau khổ. 


Dòng chảy sự sống luôn tuôn trào bất kể chúng ta dừng lại, cố thủ hay vui đùa tung tăng... Chú cá nhỏ quyết đi ngược dòng chảy sẽ chịu nhiều đau đớn thân-tâm, trong khi có thể chọn cách xuôi dòng và linh hoạt uốn lượn bay nhảy. Cái-chết-của-bản-thể-cũ cũng là quy phục sự sống. Bạn biết không, có một chuyên gia tâm lý cho rằng phần lớn người điên đã phải lẩn quẩn một thời gian dài trong những ý 'muốn' mà không đạt được. Sự cao ngạo của cái tôi áp đặt kỳ vọng lên sự sống, vào các mối quan hệ, vào sự việc không thể kiểm soát được và chưa bao giờ chìu lòng mình... Vậy bạn có bao giờ đặt cho riêng mình câu hỏi "Thế tôi có thể kiểm soát được gì?" - Bạn có đồng ý không khi tôi nói rằng cái mà chúng mình có thể kiểm soát được là cảm xúc và phản ứng của bản thân đối với mọi sự kiện cuộc đời. Bạn không thể bắt người yêu thôi yêu người thứ 3 phải không? Cũng như không thể hô biến cho đại dịch Corona kết thúc trong tik tak? Thậm chí là không thể níu lấy sự sống của người thân yêu?... Chúng mình không thể kiểm soát được điều ngoài tầm tay của mình. Nhưng bạn và tôi có được tự do ý chí lựa chọn, vậy hãy thử lựa chọn vào team an toàn-hạnh phúc-thanh thản cho dù mọi sự có thế nào và vẫy chào tạm biệt team bên kia chiến tuyến là bám víu-đau đớn-tuyệt vọng. Chỉ trong một giây phút để có thể lựa chọn giữa sướng và khổ thôi nhỉ?


Tôi hay gọi những lần ngộ là cái-chết-của-bản-thể-cũ, cái chết của cuộc đời cũ. Có những ngày tôi vật vã sốt như đứa trẻ giãy nãy bệnh vượt cột mốc phát triển, tôi nằm tê liệt đóng băng trên giường cầu gọi sự sáng tâm hồn. Và thật tuyệt vời rằng khi ta mong được khai mở nội tâm, sự sống sẽ cho ta toại nguyện. Cũng có khi sự ngộ diễn ra vô cùng nhẹ nhàng, thong dong và rất đỗi ngẫu nhiên...


Xin mượn tạm hình ảnh hành trình của sâu bướm gian truân chuyển hoá thành nàng bướm xinh đẹp thay cho lời kết. Cho dù thế nào thì cuộc đời vẫn thật kỳ diệu và thú vị phải không khi ta luôn được học tập và chuyển hóa mình cao cả hơn mỗi ngày!!


14 views

Contact

Ho Chi Minh City, Vietnam

  • YouTube
  • Black Facebook Icon
  • Black Instagram Icon

© 2020 by Seed Of Joy